Một tiếng “keng” vang lên, tất cả hộ vệ phía sau Tiêu Diệc Sâm đồng loạt rút kiếm khỏi vỏ, sát khí từ họ không chút che giấu khiến quản gia mồ hôi túa ra như tắm. Nhưng Cố Tầm Phương thì dường như chẳng thèm để ý.

“Sao vậy? Ngay cả việc quỳ xuống dập đầu xin lỗi bổn đại nhân cũng không làm được, lại dám nói có thể cho ta nhiều hơn?” Ánh mắt Cố Tầm Phương đầy vẻ khinh thường, không biết rằng bản thân đã đứng ngay trên bậc cửa của cõi chết. Trong tay áo Tiêu Diệc Sâm, các đốt ngón tay siết chặt đến xanh mét. Người dám ăn nói ngạo mạn với hắn như vậy, đã chết từ lâu.

Quản gia liếc mắt nhìn giữa hai người, sợ rằng chỉ cần chậm một khắc, máu của chủ tử nhà mình sẽ văng khắp nơi. Định bước lên kéo hắn lại, nhưng Cố Tầm Phương đã lui về sau một bước, lạnh lùng nói:

“Đại môn ở ngay đó, mời đi. Bổn đại nhân không rảnh chơi đùa với mấy tên bịp bợm các ngươi.”

Tiêu Diệc Sâm như đang cân nhắc một quyết định khó khăn. Ánh mắt hắn chậm rãi dời sang những món binh khí, sau đó khẽ cười. Nụ cười ấy trong mắt người ngoài lạnh lẽo như băng.