“Hoàng thượng ở lại lãnh cung lúc này liệu có ổn thỏa không?” Mai Phi nhìn người đàn ông đang chờ xem kịch hay, không kìm được nhắc nhở. Tiêu Hoàng khẽ cười, “Giờ đây, e rằng họ cũng chẳng muốn nhìn thấy trẫm. Chi bằng để họ có chút thời gian đoàn tụ, cũng tốt.” Gương mặt hắn ta lộ vẻ nhân từ, như thể mình là người rất khoan dung và độ lượng. Tại Cửu Long Điện “Hoàng hậu nương nương, Huyện chủ Vĩnh Cát một mình ở trong đó, không biết có ứng phó được không?” Hồ ngự y lo lắng hỏi, khiến Hoàng hậu giật mình. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương