Bên trong lãnh cung.

Gió lạnh thổi qua, tấm màn lụa mờ ảo trong tẩm điện khẽ lay động. Nền đất lạnh buốt như cắt vào da thịt.

Nữ nhân tuyệt sắc đã quen với cái lạnh này từ lâu. Nàng lặng lẽ nhìn ra cửa sổ đang mở, mặc cho gió rét quét qua khuôn mặt mình. Bầu trời bên ngoài u ám vô cùng.

“Phải chăng sắp có tuyết rơi?

Nàng cất giọng nhàn nhạt, tựa như nói với chính mình. Nếu nói ở Thần Quốc còn điều gì nàng yêu thích, thì đó chính là tuyết.