Trong viện Trúc. Vân Thư vừa bước qua cổng vòm liền nhìn thấy một nam tử đang ngồi trên phiến đá tròn. Đôi mày thanh tú của hắn khẽ nhíu lại, bàn tay nắm chặt đặt trên phiến đá lạnh ngắt, dáng vẻ như đang sốt ruột chờ đợi điều gì. Dường như cảm nhận được ánh mắt của nàng, nam tử quay đầu lại. Nhìn thấy Vân Thư, hắn lập tức đứng dậy và tiến đến trước mặt nàng. “Ngươi đã về rồi. Tiêu Hoàng có làm khó dễ gì ngươi không?” Giọng nói của Quý Cẩm đầy lo lắng. Có tin đồn rằng Tiêu Hoàng là kẻ bá đạo, điều hắn lo sợ nhất là Tiêu Hoàng sẽ làm điều gì vượt quá giới hạn với Vân Thư. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương