“Phụ thân, Tiêu Hoàng thực sự đã nói vậy sao?”

Trong căn phòng tĩnh lặng, Vân Thư chìm vào suy nghĩ. Lẽ nào Tiêu Diệc Sâm đã nghi ngờ nàng có liên quan đến chuyện của Tra Ha vương?

Không đúng. Bây giờ nàng là con thứ của phủ Xương Vinh Hầu ở nước Thần, làm sao có thể có năng lực đó? Dù Vân Mị có phủ nhận việc viết lá thư kia, Tiêu Hoàng cũng không nên nghi ngờ nàng mới phải.

Vân Thư chưa kịp chuẩn bị tinh thần để trở về đối diện với người của nước Nghệ.

Huống hồ, nàng thực sự không muốn ở dưới cùng một mái nhà với Tiêu Diệc Sâm. Ở gần hắn sẽ khiến nàng nhớ đến quá khứ đầy tổn thương.