Đưa Đỗ Viễn Tú trở lại nơi yến tiệc, cung nữ kia lặng lẽ hướng về phía hành cung của Thái tử mà đi. Trong bóng tối, một ánh mắt sắc bén lặng lẽ dõi theo nàng, cho đến khi thấy rõ khuôn mặt người đó, Tiêu Diệc Sâm mới khẽ nhíu mày. Sao lại là người này? Hương thơm quen thuộc ấy khiến hắn tưởng rằng đó là Vĩnh Cát huyện chủ của phủ Xương Vinh Hầu. Không biết vì sao, Tiêu Diệc Sâm luôn cảm thấy việc quân binh nước Thần không sử dụng lô vũ khí hắn gửi qua lần này có liên quan đến Vĩnh Cát huyện chủ. Hắn không hiểu vì sao mình lại liên kết chuyện này với nàng, chỉ là đôi mắt lạnh lẽo ấy gợi lên trong hắn vài ký ức không mấy dễ chịu. Sắc mặt Tiêu Diệc Sâm trầm tư, nam tử phía sau mở lời hỏi: “Bệ hạ, có cần giữ lại tính mạng của trắc phi Thái tử không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương