Hơi ấm còn lưu lại trong lòng bàn tay như đang nói với Vân Thư rằng tất cả không phải là ảo giác. Nhưng chỉ trong chớp mắt, người ấy lại biến mất không dấu vết. Trong bóng tối, nữ tử đang dáo dác tìm kiếm khiến Phượng Lăng không khỏi nhớ nhung khôn xiết. Ba nam nhân xuất hiện trước mặt hắn, một người vội vàng nói: “Thiếu gia, nơi này không nên ở lâu. Họ không ngờ Phượng Lăng lại hành động nhanh đến vậy. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hắn đã kịp cứu nữ tử suýt ngã xuống sông kia. May mà họ đến kịp thời, bằng không, nếu bị người khả nghi phát hiện, e rằng lại sinh chuyện rắc rối. Phượng Lăng kéo cao mũ áo choàng, lưu luyến nhìn thoáng qua khuôn mặt nhỏ nhắn kia rồi xoay người biến mất trong ngõ hẻm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương