Nghe tin Thái tử phi tới, Ngô Tuệ Vân lập tức ngồi thẳng dậy, nhanh chóng chỉnh lại trang dung. Dù trong hoàn cảnh nào, nàng cũng không muốn để người khác thấy dáng vẻ yếu đuối, nhếch nhác của mình. “Đệ muội, hoàng tẩu không mời mà đến, có làm phiền đệ muội không? Tây Nguyệt nở nụ cười thân thiện. Khóe môi Ngô Tuệ Vân có chút cứng nhắc, nàng khẽ lắc đầu: “Tham kiến Thái tử phi nương nương. Một cái cúi chào này, trong lòng Ngô Tuệ Vân lại thêm nặng trĩu. “Nhị hoàng đệ không có ở đây sao? Tây Nguyệt thản nhiên quan sát vẻ mặt của Ngô Tuệ Vân. Chuyện đêm qua nàng đã nghe phong thanh đôi chút. Lần này đến đây, một là để xem diễn trò, hóa ra trong cung vẫn còn nhiều nữ tử có hoàn cảnh còn khó khăn hơn nàng. Hai là để kéo thêm một đồng minh, vì nàng nghe nói mối quan hệ giữa Ngô Tuệ Vân và Đỗ Viễn Tú không được tốt đẹp gì. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương