“Khẩu khí lớn thật. Nhưng mà… Cố Tầm Phương, cái tên này nghe cũng tao nhã đấy. Xuân Hương rót thêm trà cho Vân Thư, còn lão chưởng quầy thì đã mất kiên nhẫn với mùi hôi thối tỏa ra từ người nam nhân kia.

“Đi, đi, đi! Ta không rảnh tiếp ngươi, tên điên này. Đừng làm ta mất khách!

Vừa nói, lão chưởng quầy ra hiệu bằng ánh mắt, tiểu nhị liền vội vàng cầm một cây chổi to, mạnh tay đập lên lưng Cố Tầm Phương. Vết thương cũ khiến hắn kêu lên một tiếng đau đớn:

“Ngươi… các ngươi dám đối xử với ta như vậy…

Nhưng tiểu nhị chẳng chút nương tay, đánh tới tấp rồi vừa đẩy vừa đá hắn ra khỏi trà quán. Những tiếng cười nhạo và lời chế giễu lại vang lên trên phố.