Giọng nói của Vân phu nhân khiến Vân Mị thoáng giật mình. “Mẫu thân nói ai vậy? Nàng nở một nụ cười ngọt ngào. Vân phu nhân dựa lưng vào giường, ánh mắt dừng lại trên nốt ruồi bên khóe mắt của Vân Mị, sau đó chậm rãi giơ tay lên. Vân Mị chỉ lặng lẽ nhìn bàn tay đang dần tiến lại gần, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười sâu xa, không hề có ý định ngăn cản. Thế nhưng, bàn tay của Vân phu nhân bỗng khựng lại giữa không trung, những ngón tay khẽ run rẩy, rồi như bị giằng xé, chậm rãi buông xuống. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương