Viện của Lôi thị giờ đã trở thành nơi không ai muốn lui tới. Tuy nhiên, trong không khí lại phảng phất hương rượu nhàn nhạt.

Trong góc sân lạnh lẽo, Liễu Vân Phong ngồi một mình trên băng đá, tự rót rượu cho mình.

“Thiếu gia, trời đã khuya, nên về phòng nghỉ ngơi.”

Quản gia đứng bên cạnh lo lắng nhắc nhở, nhưng nam tử trước mặt vẫn không quay đầu lại:

“Ngươi cứ về trước, không cần bận tâm đến ta.”