“Vậy thì đa tạ tiểu thư Liễu. Tiểu thư có thể dùng trà thay rượu, tại hạ kính tiểu thư một ly.” “Công tử không cần quá khách sáo.” Vân Thư khẽ nhấc chén trà trước mặt, hơi nghiêng đầu, tay áo che nửa gương mặt. Chỉ một động tác như thế, khi nàng làm lại vô cùng tao nhã. Nhưng Xuân Hương phía sau lại không nhịn được cau mày. Nhìn kìa, vị công tử kia ngẩn người rồi. Quả nhiên hắn có ý đồ không đứng đắn với tiểu thư nhà nàng. Chỉ có Gia Luật Thuần mới hiểu được cảm giác lạ lùng trong lòng mình. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương