Theo phong tục của Thần quốc, trước khi trắc phi tiến cung, phải dâng trà cho Thái tử và Thái tử phi. Dưới lớp khăn voan đỏ, Đỗ Viễn Tú qua màn lụa mỏng manh mơ hồ thấy được dáng vẻ tuấn tú của người nam tử áo đỏ trước mặt.

Lần đầu tiên, nàng cảm thấy tim mình đập nhanh đến vậy.

Cầm chén trà ấm trong tay, khi những ngón tay lạnh giá vô tình chạm vào làn da nàng, Đỗ Viễn Tú cảm thấy mình thật may mắn khi được đứng ở đây, gần gũi nhìn thấy người nàng yêu.

Tai nàng ù đi, không ý thức được mình đang làm gì, đến nỗi phải để hỉ nương gọi mấy lần mới bừng tỉnh.

Ngồi bên cạnh, Tây Nguyệt nhếch môi cười lạnh. Trắc phi này thật quá vụng về, một người như thế làm sao có thể là đối thủ của nàng?