Vân Thư có chút ngạc nhiên, cúi đầu nhìn bàn tay trắng muốt đang hơi run rẩy của Tây Nguyệt.

“Thái tử phi, không biết người có điều gì dặn dò?”

Tây Nguyệt hít sâu một hơi, giọng nói mang theo chút bất lực.

“Huyện chủ Vĩnh Cát, có thể đến điện của ta nói vài lời không?”

Ánh mắt Vân Thư lóe lên một tia sáng. Chuyện của Tây Nguyệt, Đông Phương Húc đã kể cho nàng. Lẽ nào, Tây Nguyệt đã thay đổi ý định?