Trong tẩm cung của Thái tử, nữ tử nằm trên giường với đôi mắt khép kín, sắc môi nhợt nhạt đến mức khiến người khác lo lắng. Hồ ngự y, sau một hồi lâu bắt mạch, cuối cùng cũng thu tay lại, vẻ mặt đầy khó xử. “Điện hạ, theo mạch tượng của Thái tử phi, không có gì đáng lo ngại.” Đông Phương Húc hơi ngạc nhiên, ánh mắt nghi hoặc liếc về phía Thẩm Thanh đang đứng ở góc phòng. Người này cũng đang nhíu chặt mày. Tây Nguyệt vẫn hôn mê bất tỉnh, vậy tại sao Hồ ngự y không tìm ra nguyên nhân? Sau khi Tây Nguyệt ngất xỉu bên ngoài lãnh cung, Thẩm Thanh đã nhanh chóng báo cáo với Thái tử và sắp xếp cho nàng một nơi an toàn, tránh để cung nhân khác phát hiện. Đông Phương Húc lập tức đưa hai tâm phúc đến đưa nàng về tẩm cung. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương