Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, bên trong phòng phủ đầy lụa là tung bay, thoang thoảng mùi hương nhè nhẹ lan tỏa. Hương thơm này khiến Đông Phương Duệ bất giác hiện lên trong đầu một hình ảnh xa lạ. Trong hình ảnh ấy, dường như có ai đó thì thầm bên tai hắn. Trên người nàng cũng tỏa ra mùi hương giống hệt. Bàn tay hắn khẽ vén tấm lụa trước mặt. Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên: “Ngươi đã nhớ ra chưa?” Ánh mắt Đông Phương Duệ khẽ biến đổi, hắn bước vào trong. Ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ mở, soi sáng căn tẩm cung tĩnh lặng, nơi đó có một nữ nhân tuyệt sắc nhưng tàn phế đang yên lặng nằm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương