Trong Phượng điện, Hoàng hậu yên lặng ngồi trên ghế phượng, ánh mắt sâu xa nhìn về phía trước. Không khí trong cung vô cùng đè nén. Tâm tư của Thái hậu khó mà nắm bắt, nhưng việc bà ra lệnh không cho Thái tử rời cung khiến Hoàng hậu không khỏi nghi ngờ lòng tin của bà dành cho Thái tử. Bề ngoài, Thái hậu lấy cớ để tránh phát sinh rắc rối, nhưng nhìn thế nào cũng giống như đang giam lỏng Thái tử. Chưa bao giờ bà nghĩ rằng chuyện như vậy lại xảy ra với Thái tử. Đúng là trong Đông Cung không thể có người khả nghi trà trộn để động tay động chân. Nếu nói là Công chúa Tây Nguyệt… nhưng theo chẩn đoán của ngự y, Hoàng thượng đã trúng độc từ lâu, trước cả khi Công chúa Tây Nguyệt đến triều kiến. Hoàng hậu cau mày xoa trán, nhớ lại những lời các đại thần nói trong triều hôm nay. Sự việc này đã giúp bà nhận ra rõ ràng ai là người đứng về phía Thái tử. Tuy nhiên, dù các hoàng tử khác có dã tâm, họ cũng không đủ thực lực để tranh đoạt ngôi vị. Vậy thì, những đại thần phản đối Thái tử rốt cuộc vì điều gì? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương