Bất giác bị ảo giác vừa rồi làm kinh sợ, Đông Phương Húc ở bên cạnh nhạy bén nghe thấy giọng của nàng, liền hỏi: “Chuyện gì vậy? Tây Nguyệt hoàn hồn, ánh mắt rơi vào khuôn mặt tuấn mỹ gần trong gang tấc. Trước mắt, cảnh tượng đã trở lại vẻ phồn hoa vốn có. Ảo giác ban nãy như muốn nói với nàng rằng, tất cả những gì nàng đang sở hữu hiện tại đều là do người khác ban tặng. Chúng chỉ là ảo mộng hư vô, không biết đến khi nào, tất cả sẽ hóa thành mây khói. Nhưng nhiệt độ từ bàn tay đang nắm lấy tay nàng lại chân thực đến thế, làm sao nàng có thể tin điều đó? Nàng vẫn chưa hưởng thụ đủ vinh quang “dưới một người , trên vạn người . Nàng vẫn chưa thỏa mãn cảm giác kiêu ngạo khi là tâm điểm chú ý của mọi người. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương