Không rõ vì lý do gì, mỗi khi bước vào viện này, Tân Lan luôn cảm thấy không thoải mái. Dường như Vĩnh Cát huyện chủ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, đứng ngay sau lưng nàng. Đặc biệt, ánh mắt của nàng ấy, tuy đẹp đẽ nhưng lại khiến Tân Lan sợ hãi, không dám đối diện.

Khi Tân Lan rời đi, tiểu nha hoàn bên ngoài vừa định gõ cửa thì giọng nói của Vân Thư từ cửa sổ vọng ra: “Dặn người chuẩn bị xe ngựa.

Vân Thư đã quan sát từng cử chỉ của Tân Lan, trong lòng hiểu ra vài phần. Nàng biết Tây Nguyệt công chúa sớm muộn gì cũng sẽ tìm đến mình, nhưng lần này có lẽ không đơn giản như chuyện khiêu khích vì thái tử như trước.

“Người định vào cung ngay bây giờ sao? Tiểu nha hoàn tò mò hỏi, nghĩ liệu có phải huyện chủ lại đi vì chuyện của Xuân Hương và hai người kia. Nhưng vừa nói ra, nàng nhận ra mình lỡ lời.

Vân Thư không trách phạt, chỉ đơn giản thu dọn một chút rồi rời khỏi Trúc Viện.