Tân Lan hiểu rõ sự nghiêm trọng của vấn đề, đôi chân mềm nhũn ngã ngồi trên mặt đất. Khi đó, nàng chỉ muốn vu oan cho ba nha hoàn của huyện chủ nên tiện tay ném đôi hoa tai của mình đi. Nàng nghĩ đôi hoa tai đó vốn chẳng phải báu vật gì, nào ngờ Vĩnh Cát huyện chủ lại biết rõ mọi chuyện.

Vân Thư đứng trên cao nhìn xuống, ánh mắt lãnh đạm như thể không có gì, nhưng lại sắc bén như cơn gió lạnh mùa đông, khiến người ta không khỏi run sợ. Biểu cảm trên gương mặt nàng như đang nói: Cầm lấy đôi hoa tai của ngươi, đừng để mất lần nữa, nếu không…

Tân Lan vội cúi đầu, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, run rẩy nói: “Tạ… tạ ơn huyện chủ…

Vân Thư thu ánh mắt lại, khẽ nghiêng người, ra hiệu. Ngay lập tức, có người bước tới nhấc rương châu báu xuống. Sau đó, nàng cúi chào cung kính với công chúa Tây Nguyệt: “Thần nữ xin cáo từ.

Công chúa Tây Nguyệt dường như vẫn chưa kịp phản ứng, mãi đến khi bóng dáng thanh lệ ấy khuất xa, nàng mới hoàn hồn.