Đôi mắt Đông Phương Húc lộ rõ vẻ chán ghét, hình ảnh Tây Nguyệt lúc này khiến hắn nghĩ đến những nữ tử giả tạo, giả vờ yếu đuối. Hắn lạnh lùng gọi: “Người đâu, đưa công chúa Tây Nguyệt về cung, lập tức mời ngự y đến khám cho công chúa.

Lời vừa dứt, các cung nữ mà Tây Nguyệt vừa cho lui đi đã vội vàng chạy đến, đỡ lấy nàng. Đông Phương Húc buông tay ra không chút do dự, không đợi Tây Nguyệt kịp phản ứng, đã phủi tay rời khỏi ngự hoa viên.

Xung quanh bỗng chốc chìm vào không khí ngượng ngùng lạ lùng. Tây Nguyệt cảm thấy vô cùng mất mặt, đôi tay nàng lạnh lùng buông xuống, ánh mắt nhìn theo bóng lưng rời đi của Đông Phương Húc đầy khó hiểu.

Thái tử nước Thần xem ra khó tiếp cận hơn nàng tưởng. Lẽ nào nàng không đủ quyến rũ? Dù nàng không phải quốc sắc thiên hương, nhưng chẳng phải nam nhân hiếm khi từ chối sự quan tâm từ nữ tử sao?

“Công chúa… Một cung nữ bên cạnh có chút do dự, hỏi nhỏ: “Nô tỳ có nên chuẩn bị một chiếc kiệu nhỏ không?