Tất cả mọi người xung quanh đều mang vẻ tươi cười, nhưng Vân Thư chỉ chậm rãi tiến lên, cúi người hành lễ: “Quấy nhiễu nhã hứng của thái hậu nương nương, thần nữ thật tội đáng chết.

Thái hậu khẽ vẫy tay ra hiệu cho ma ma bên cạnh dâng trà thơm, hàng lông mày hơi nhíu lại, mang theo nét chế nhạo.

“Đúng là con nha đầu xảo quyệt, chỉ biết dùng mấy thủ đoạn nhỏ nhoi này.

Bà chậm rãi ngồi thẳng dậy, mỉm cười nhạt: “Thôi bỏ đi. Dẫu sao ngươi cũng chỉ mới được đón về phủ Hầu gia Xương Vinh không lâu, ai gia không trách ngươi không biết lễ nghi.

Vân Thư đứng bên, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, điềm đạm mà không tự ti, đến mức ngay cả thái hậu cũng không thể nhìn thấu tâm tư của nàng.