Lão phu nhân hiểu rõ, mọi thứ trong phủ những ngày qua đều do ngũ di nương sắp xếp, bao gồm cả việc mua sắm và chuẩn bị các món ăn này. Trước mặt bà là vài món thanh đạm nhưng không kém phần tinh tế, trong khi trước mặt Xương Vinh Hầu lại là những món đặc sản mà ông yêu thích nhất. Ngũ di nương là người rất tỉ mỉ, theo hầu Xương Vinh Hầu nhiều năm, sao có thể không hiểu rõ sở thích của ông. Lúc này, ánh mắt nghiêm nghị của người đàn ông trung niên dừng lại trên một món ăn, “Đây là...” “Đây là món thiếp thân tự tay làm.” Ngũ di nương mỉm cười nhẹ nhàng, trên mặt thoáng hiện nét thẹn thùng. Có vẻ như lão gia đã nhớ ra điều gì. Đúng vậy, món canh “Châu Ngọc Phù Dung” này khiến Xương Vinh Hầu không thể quên. Năm xưa, khi ở quê nhà ngũ di nương, nàng thường mang món này đến cho ông vào những đêm khuya để lót dạ. Đây là món ăn đặc sản quê nhà nàng, gợi lên trong ông vô vàn kỷ niệm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương