“Nhưng, nhưng ta có chuyện quan trọng cần làm mà. “Chuyện gì thì đợi sau sinh thần của Hầu gia rồi hãy nói. “Nhưng mà… Trong lòng bà vẫn có một nỗi bất an không thể xoa dịu, như thể không thể đợi đến lúc đó được. Ở một góc khuất, Liễu Vân Hoa đi ngang qua, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý. Không ngờ Tứ di nương cũng khá tinh ý, chỉ tiếc rằng lần này vận may của Liễu Vân Thư không còn, ông trời cuối cùng cũng mở mắt, không để kẻ gây hại như con tiện tỳ này tiếp tục tồn tại trên đời. Sinh thần của Xương Vinh Hầu hôm nay lại đến một cách yên ắng hơn dự đoán của mọi người. Sáng sớm, chỉ có người trong các phòng mang quà mừng tới. Lão phu nhân đã căn dặn trước phải tổ chức khiêm tốn, nên những ai không nhận được lời mời của Xương Vinh Hầu thì tự nhiên cũng không xuất hiện. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương