“Đa tạ phương trượng đại sư đã chiếu cố mấy ngày qua. Phụ thân ta sắp đến sinh thần, hôm nay ta và muội muội phải trở về hầu phủ.

Sáng sớm, khi vừa mở cửa phòng, phương trượng đã thấy Liễu Vân Hoa đứng ngoài sân. Ánh mắt ông thoáng chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng bình tĩnh trở lại:

“Thí chủ khách khí rồi.

Liễu Vân Hoa khẽ gật đầu, sau đó ánh mắt nàng dừng lại trên chồng kinh văn đặt bên cạnh:

“Những kinh văn này ta đã chép xong, phương trượng đại sư có cần kiểm tra không? Nụ cười trên môi nàng mang một ý tứ sâu xa khó lường.