Liễu Vân Thanh yên lặng đi theo sau lưng Phượng Lăng. Gương mặt nàng không kìm được mà đỏ ửng, ánh mắt vô thức dừng lại trên bóng lưng đẹp tựa tranh của nam tử phía trước, dường như trong không khí lan tỏa một mùi hương khiến tim người ta loạn nhịp.

Không biết từ lúc nào, nàng đã chìm đắm, những tạp niệm trong đầu dần tan biến, chỉ còn lại gương mặt đẹp tựa bức họa của chàng.

Con đường phía trước dần sáng rõ, Phượng Lăng giảm tốc độ bước chân, giọng nói nhẹ nhàng cất lên:

“Cô nương, đi thẳng theo con đường này là có thể đến chùa Thiên Phúc.

Giọng nói của chàng như dòng nước chảy êm đềm, lập tức kéo Liễu Vân Thanh ra khỏi giấc mộng đẹp.