Nam tử tuấn mỹ lúc này đang chăm chú nhìn nữ tử bên cạnh, giọng nói dịu dàng vang lên mà không hề nhận ra ánh mắt khác thường từ các tiểu thư xung quanh.

Ngô Tuệ Vân rõ ràng đứng rất gần, giọng nàng vang ngay bên tai, nhưng Đông Phương Húc chỉ tập trung trò chuyện cùng Vân Thư, hoàn toàn không đáp lại nàng.

“Điện hạ.”

Một cảm giác chua xót dâng lên trong lòng, Vân Thư quay đầu lại. Đông Phương Húc lúc này mới nhận ra có người khác ở đây, hắn khẽ liếc nhìn qua.

“À, là Ngô tiểu thư.”