Đêm đã khuya, căn phòng sám hối chìm trong bóng tối lạnh lẽo. Những cơn gió lạnh buốt len lỏi qua các khe hở, như thể đang chế giễu người bên trong. Tiếng gió khi thì gào thét như tiếng khóc ai oán của người đã khuất, lúc lại trầm thấp như lời thì thầm của kẻ sắp chết. Liễu Vân Thanh co ro trong góc phòng, toàn thân đau đớn đến tê dại, ý thức cũng dần trở nên mơ hồ. Căn phòng sám hối rộng lớn lúc này trong mắt nàng chẳng khác nào một cỗ quan tài khổng lồ, tuyệt vọng đến mức khiến nàng nghẹt thở. Thứ duy nhất nàng còn nhớ rõ, chính là tất cả những chuyện này đều nhờ ơn của Liễu Vân Thư. Hôm nay, nàng cuối cùng đã hiểu rõ, cũng nhận ra thực tế phũ phàng của mình. Người đáng lẽ phải bảo vệ nàng — tứ di nương, lại không dám thở mạnh trước mặt tổ mẫu khi nàng cần nhất. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương