Những lời bàn tán xung quanh ngày càng rộn rã, nhưng Liễu Vân Thanh chẳng hề để tâm đến sự chỉ trích của mọi người. Nhìn gương mặt đáng thương của Phương tiểu thư, nàng lại càng cảm thấy sảng khoái hơn. “Khóc cái gì mà khóc? Bây giờ làm bộ đáng thương, ngươi không thấy buồn cười sao? Cái bộ dạng đó của ngươi, còn mơ tưởng có công tử nào đứng ra giải vây cho ngươi sao? Không soi gương mà xem mình trông thế nào! “Ngươi… Tỳ nữ của Phương tiểu thư thấy chủ mình bị ức hiếp, lòng đầy căm phẫn, liền lao tới giật lại cây trâm. Liễu Vân Thanh nhếch môi cười khinh bỉ, giơ cao cây trâm lên. Nhưng tỳ nữ kia vì quá phẫn nộ đã không còn giữ được bình tĩnh, tay nhanh chóng túm lấy tóc nàng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương