“Chúng ta dù sao cũng là tỷ muội cùng cha khác mẹ, tất nhiên có chút tương đồng. Nhưng Lục muội là Lục muội, còn ta là ta, không hoàn toàn giống nhau.” Giọng nói của nàng ẩn chứa chút kiêu ngạo, như muốn phân định rõ ràng.

“Điều đó là đương nhiên.” Phượng Tịch không suy nghĩ nhiều về sự thay đổi đột ngột của nàng, chỉ nhớ đến gương mặt lãnh đạm, xa cách của Liễu Vân Thư mà bật cười: “Nếu Lục tiểu thư cũng khéo léo như Ngũ tiểu thư đây thì tốt biết mấy!”

Liễu Vân Thanh siết chặt hàm răng, nhưng không quên chen vào đôi lời bôi xấu Liễu Vân Thư: “Lục muội từ nhỏ không lớn lên trong phủ, tính tình cô lập, khó gần, quả thực không dễ chung sống.”

Phượng Tịch không quá để ý, chỉ gật gù, đồng ý: “Đúng là có chút khó tiếp cận. À, tại hạ có một thỉnh cầu hơi đường đột.”

“Phượng nhị thiếu gia đừng khách khí!” Dù không hài lòng nhưng Liễu Vân Thanh vẫn giữ chút hy vọng cuối cùng.