Liễu Vân Thanh bám theo bóng người phía trước càng lúc càng mệt mỏi. Khi nàng thấy Liễu Vân Thư rẽ vào một góc phố, nàng liền vội vàng bước nhanh, không ngờ va phải một ông lão đang gánh hàng. Khi nàng đứng vững lại, bóng người trước mắt đã biến mất, phố xá tấp nập chỉ còn lại sự hỗn loạn. “Chết tiệt!” Nàng tức giận, đứng nguyên tại chỗ, đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, nhưng không thấy gì. Lòng đầy oán trách: Thật uổng phí thời gian! Cứ đợi mà xem! Khi vừa xoay người định bỏ đi, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía trước. Đám đông hoảng sợ vội vàng tản ra, nhường đường cho một con ngựa đang lao đi mất kiểm soát, càn quét cả con phố. Liễu Vân Thanh đứng sững, trừng mắt nhìn con ngựa điên đang lao tới, nhưng cơ thể như đông cứng, chẳng nhúc nhích được. Ngay cả tiếng thét nàng cũng quên mất, chỉ ngây người nhìn con ngựa ngày càng gần. Trong khoảnh khắc con ngựa điên lao tới trước mặt, Liễu Vân Thanh nhắm chặt mắt, trong lòng nguyền rủa: Tất cả là lỗi của Liễu Vân Thư! Nếu không phải vì nàng giả nam trang hại mình, hôm nay ta đâu phải chết dưới móng ngựa này! Nếu thật sự chết, ta nhất định hóa thành quỷ không tha cho nàng! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương