Từ phòng của lão phu nhân trở về, Vân Thư nghe kể lại những chuyện vừa xảy ra. Khi bước vào Trúc viện, nàng bắt gặp cảnh tượng hai người vốn như nước với lửa giờ đây lại đang ngồi đối diện nhau, tiếng cười đùa hòa hợp vang khắp sân. “Ha ha ha, màu vẽ của ngươi thực sự lợi hại, thật sự không tẩy được sao?” “Làm gì có, ta chỉ dọa Liễu Vân Hoa thôi! Chỉ muốn xem nàng phát điên lên thế nào thôi!” Phượng Linh cười ranh mãnh, chợt nhớ ra điều gì, quay sang hỏi: “Mặt ngươi bị làm sao thế?” “…Trước đó vô ý bị bỏng.” Phượng Linh không cười nhạo khuôn mặt lấm tấm sẹo của Liễu Thành Hi nữa, thay vào đó, nàng tặc lưỡi: “Sao lại bất cẩn thế chứ? Đừng lo, Thư tỷ ở đây có loại thuốc rất tốt, đảm bảo sẽ làm mờ hết sẹo của ngươi!” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương