Vân Thư lấy lại bình tĩnh sau phút ngỡ ngàng. Cảnh tượng trước mắt mang đến cho nàng một cảm giác khác lạ, như thể Trúc viện đang ngập tràn sức sống. Trước đây, nàng từng tưởng tượng cảnh hai thiếu niên có tính cách gần giống nhau gặp nhau sẽ ra sao, không ngờ lại vượt ngoài sức tưởng tượng của nàng.

“Ha ha ha...” Phượng Linh ôm bụng cười, dường như không biết làm sao để dừng lại.

Liễu Thành Hi ánh mắt âm trầm, lạnh lùng nói: “Cười đủ chưa?”

“Ha ha... chưa, chưa đâu...”

Vừa cười, Phượng Linh vừa tiến lại gần: “Ha ha, chẳng lẽ người trong kiệu, ăn... ăn bánh bao, chính là ngươi? Là ngươi sao? Ha ha ha...”