“Lục tiểu thư, vừa rồi có bị thương không?” Đông Phương Húc lo lắng nhìn về phía Vân Thư khi xung quanh đã vãn người. Vân Thư khẽ mỉm cười, nàng đương nhiên không nói với hắn rằng trong tay áo mình có giấu ám khí. “Vị tiểu thư kia là ai...” Đông Phương Húc lập tức hiểu nàng đang nói đến ai. Hắn không ngờ nàng nhận ra Ngô Tuệ Vân là nữ cải nam trang. “Đó là tam tiểu thư của phủ Hầu tước Xương Viễn. Có lẽ lục tiểu thư chưa từng gặp qua.” Thì ra là đích nữ của Xương Viễn Hầu, trách gì vừa rồi lại có giọng điệu ra lệnh như thế. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương