“Trần công tử, đừng đùa giỡn hai vị tiểu công tử này nữa. Nhìn xem! Mặt đỏ cả lên rồi!” Một gã khác cười cợt tiến lại gần, mùi rượu nồng nặc khiến Ngô Tuệ Vân không nhịn được mà thấy buồn nôn. “Tiểu... công tử! Ôi trời!” Nha hoàn đi cùng thấy tiểu thư nhà mình bị bọn chúng quấy rối, nhưng lại không dám bước lên. Những kẻ say rượu này ai biết được sẽ làm ra chuyện gì? “Buông ra! Các ngươi có biết ta là ai không?!” Ngô Tuệ Vân cố gắng kìm nén sự sợ hãi trong lòng. Sớm biết vậy, nàng đã rời khỏi nhã gian, tránh được đám côn đồ này. Lời nàng vừa dứt, đám người kia liền cười ầm lên. Một gã để ý thấy sắc mặt nàng ửng đỏ, ngẫm lại càng thấy nàng mang nét phong tình, liền cười lớn: “Nhìn xem, làn da mịn màng thế này, không chừng thật sự là con gái!” “Oh? Thật là trùng hợp, rượu ngon, thơ hay, giờ lại thêm một giai nhân? Hahaha...” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương