Đêm buông xuống. Bên trong và bên ngoài phòng của Liễu Thành Hi đều có người túc trực. Vân Thư vừa cất kim bạc, vừa nhìn cậu thiếu niên nằm trên giường. Cơn sốt do bỏng khiến làn da của hắn trở nên đỏ hồng đáng sợ. Nhị phu nhân ngồi yên lặng bên cạnh, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của hắn. Bà dường như đã già đi nhiều chỉ sau một đêm. “Nhị thẩm, Thành Hi là một đứa trẻ mạnh mẽ, sẽ vượt qua được. Nhị phu nhân ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe vì khóc nhiều: “Thư nhi, chỉ cần qua được đêm nay, Thành Hi sẽ không sao nữa phải không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương