“Tiểu thư...” Ngọc Nhi với khuôn mặt đầy lo lắng vội chạy tới, trong tay cầm một phong thư. Hạ Hà đứng bên cạnh khẽ cười, trêu chọc: “Tiểu thư, Ngọc Nhi đã làm sai chuyện rồi!” “Tiểu thư, hôm qua Thái tử điện hạ sai người đưa thư tới, nhưng Ngọc Nhi bận quá nên quên mất...” Nàng rụt rè đưa phong thư ra, môi bĩu nhẹ, vẻ mặt đầy ấm ức và sợ hãi. Vân Thư cố ý nghiêm mặt, mãi vẫn không chịu nhận lấy bức thư từ tay nàng. “… Tiểu thư…” Ngọc Nhi lo lắng, chẳng lẽ tiểu thư thực sự tức giận? Đang định mở miệng xin tha, Vân Thư bất ngờ giơ tay khẽ búng vào trán nàng. “Nếu có chuyện gấp, ngươi định lấy cái chết để chuộc tội sao?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương