Cháu gái của ma ma xuất thân từ vùng quê xa xôi, cô gái trẻ tên gọi Hà Hoa. Khuôn mặt vẫn còn non nớt của nàng luôn ánh lên vẻ tò mò. Vì lần đầu đến kinh thành nên không hợp khí hậu, sau khi ra mắt lão phu nhân, nàng được sắp xếp ở tạm trong viện nhỏ. Tuy lão phu nhân khá hài lòng với cô, nhưng vẫn cân nhắc kỹ, cho nàng làm việc dưới tay ma ma vài ngày, một phần để nàng quen với cuộc sống ở kinh thành, phần khác để học quy củ trong phủ.

Hà Hoa ngây thơ, chưa hiểu hết những quy tắc mà cô cô thường nhắc đến, nhưng nàng rất thích ở lại Hầu phủ. So với những bức tường đất và mái nhà xiêu vẹo nơi quê nhà, nơi đây quả thật là chốn nguy nga tráng lệ.

Lôi thị, dưới sự dẫn đường của tỳ nữ, đi tới viện nhỏ và bắt gặp Hà Hoa đang chạy đùa cười giỡn trong sân.

“Thật là vô phép! Ngươi là ai mà dám chạy nhảy lung tung thế này trong Hầu phủ? Tỳ nữ bên cạnh Lôi thị lớn tiếng quát, khiến Hà Hoa sợ hãi, đứng khựng lại.

Hà Hoa không ngờ giờ này lại có người đến, liền nhớ lại lời dặn của cô cô, cúi đầu, bối rối đứng yên, lắp bắp: