Một đôi tay đón lấy chén trà từ tay Xuân Hương, cẩn thận nâng Phượng Lăng dậy và đỡ hắn uống từng ngụm. Xuân Hương lập tức nhận ra sự thất thố của mình. Nhưng khi nhìn khuôn mặt tuấn tú, yếu ớt như có thể biến mất bất cứ lúc nào của người đàn ông ấy, trái tim nàng không khỏi thắt lại. Làm tất cả những điều này, hẳn chỉ vì tiểu thư của mình mà thôi. “Nô tỳ sẽ ở ngoài cửa, tiểu thư có gì cần cứ gọi. Nàng lặng lẽ rút lui, để lại chút yên tĩnh cho hai người trong phòng. Vân Thư chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi đến vậy. Nhẹ nhàng đặt Phượng Lăng nằm xuống, không ngờ bàn tay hắn lại giữ lấy ống tay áo của nàng. Hắn mở đôi mắt mơ màng, nở một nụ cười mỏng manh: “... Ta không sao. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương