Ánh mắt như ngọn lửa của hắn chiếu vào đôi mắt Vân Thư, khiến nàng không hiểu sao phải theo bản năng né tránh. Nàng thu tâm lại, tiếp tục công việc trong tay. Cũng đúng, nếu Phượng Nhị thiếu gia đã xuất hiện ở đây, thì việc Phượng gia có thêm một thiếu gia nữa đến cũng chẳng phải chuyện lạ. Xuân Hương đứng bên cạnh ngây người. Rõ ràng nàng thấy từ ánh mắt người đàn ông đeo mặt nạ kia một tình cảm dịu dàng không thể nào che giấu. Đôi mắt đầy kiên định ấy khiến Xuân Hương không khỏi kinh ngạc. Nàng chắc chắn tiểu thư quen biết người này! Và bằng trực giác của mình, Xuân Hương cảm thấy đây hẳn là một người có dung mạo xuất chúng. Dù đeo mặt nạ, khí chất thanh cao vẫn không tài nào che lấp được. Hơn nữa, người đàn ông này giờ đây còn ở bên Vân Thư, giúp nàng làm những việc bẩn thỉu nhất, nhọc nhằn nhất. Là người ngoài quan sát, Xuân Hương cảm thấy xúc động, nhưng sao tiểu thư dường như lại không để ý? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương