Tại Vu thành, quân đội của phủ Xương Vinh hầu đã đến, nhưng không ngờ lại nhận được tin Vân Thư bị thổ phỉ bắt đi. Ánh mắt sắc bén của hầu gia hướng về phía Quý Cẩm. Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông này giờ đây tràn ngập vẻ mệt mỏi, đôi lông mày cau chặt, trong ánh mắt không còn vẻ ngạo mạn và mỉa mai như trước mà thay vào đó là sự lo lắng sâu sắc. Hai ngày nay, hắn không chợp mắt, phái người đi tìm khắp nơi dấu vết của sào huyệt thổ phỉ nhưng vẫn không có kết quả. Hắn cứ ngỡ sẽ tìm được manh mối nào đó, nhưng không ngờ bọn thổ phỉ lại cẩn thận đến vậy. Họ đã đưa Lục tiểu thư đi đâu? Giờ nàng còn sống hay đã... Nghĩ đến đây, lòng Quý Cẩm đau nhói. Tất cả là do sự bất cẩn của hắn mà Lục tiểu thư rơi vào tình cảnh này! Người đàn ông trên lưng ngựa nhảy xuống, đi thẳng về phía Quý Cẩm. Đằng sau, các ngự y cũng bước xuống xe ngựa. Ai nấy vừa đến Vu thành đã lại chứng kiến cảnh hầu gia đối đầu với thừa tướng. Chỉ nghe một tiếng “keng vang lên, Xương Vinh hầu rút trường kiếm bên hông. Không ít người giật mình, lẽ nào hầu gia định giết thừa tướng để xả giận? Không thể nào... Dù đau xót vì mất con gái, nhưng thừa tướng cũng là quan chức triều đình! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương