“Đại phu... ta, ta đây...” Viên quan binh đối diện với đại phu, thấy nàng chỉ quanh quẩn nhìn mình từ đầu đến chân mà chẳng nói phương pháp gì, trong lòng lo lắng đến mức gần như không thở nổi.

Vân Thư khẽ lắc đầu, ánh mắt quét qua những gương mặt sốt ruột phía sau, cất giọng nhẹ nhàng: “Các ngươi có phải đã cào nát hết những nốt mẩn đỏ trên người rồi không?”

“Đại phu... chúng ta thực sự không chịu nổi nữa!” Nghe giọng điệu của đại phu, lẽ nào những nốt mẩn đỏ này không được cào? Đám quan binh lập tức muốn khóc mà không ra nước mắt.

“Vậy thì...” Vân Thư chậm rãi ngồi xuống chỗ, “Những người trước đó không nghiêm trọng như các ngươi. Đã cào nát hết cả rồi, về sau khi tắm rửa, nhất định phải thêm nhiều muối biển vào nước. Mỗi ngày ít nhất ba lần, nhiều thì năm lần, cố gắng ngâm da thịt cho kỹ.”

Một thị vệ đi theo nghe vậy mà lòng không khỏi kinh hãi. Rửa vết thương bằng nước muối? Đau đến mức nào đây? Vị Lục tiểu thư này quả thực... cách hành hạ người đúng là làm người ta phải thán phục! Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn Vân Thư vẫn điềm nhiên không đổi sắc, bất giác rùng mình, thầm thở phào may mắn vì mình chưa từng đắc tội với nàng.