Nhìn rõ người trước mặt, Liễu Vân Hàn nằm trên giường lập tức nhận ra kẻ hắn hận thấu xương chính là Liễu Vân Thư. Sắc mặt hắn trở nên dữ tợn:

“Tiện nhân! Ngươi đến đây làm gì?!

Liễu Vân Thư đứng từ xa nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt đầy lạnh lùng.

Liễu Vân Hàn phẫn nộ ngồi bật dậy, quát lớn:

“Ngươi cười cái gì?!