Một nam nhân vẻ mặt ngạo mạn từ trong doanh trại bước ra, khóe môi nhếch lên với nụ cười đầy tà khí, toàn thân toát ra khí thế ngang ngược. Tuy nhiên, các binh sĩ theo sau hắn lại mang vẻ mặt chẳng mấy dễ chịu. Người này chính là Liễu Vân Hàn, kẻ vừa bị ép trở lại quân doanh. Lúc này, đôi mày của Liễu Vân Thư càng nhíu chặt lại. Hắn bước những bước dài đầy tự mãn, nụ cười khinh ngạo hiện rõ trên gương mặt. Đột nhiên, ánh mắt hắn liếc thấy một người đứng không xa, một thiếu niên cải trang, chính là Liễu Vân Thư. Đôi mắt sắc bén của hắn híp lại, dường như đang suy đoán vì sao người này lại trông quen thuộc đến thế. Liễu Vân Hàn bước tới, cao ngạo ngẩng cằm, dùng giọng điệu đầy kiêu căng nói: “Ngươi là ai? Xông vào quân doanh, ngươi có biết đây là tội chết không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương