Phượng Lăng cảm thấy có điều gì kỳ lạ trong lòng khi cẩn thận bước xuống những bậc thang đá hẹp. Một căn phòng tối lạnh lẽo hiện ra trước mắt. Xung quanh đặt vài món vũ khí sắc bén, có lẽ đây là nơi phụ thân cất giữ bảo vật. Đang định quay người rời đi, ánh mắt chàng lại bị thu hút bởi một chiếc hộp. Không phải vì vẻ ngoài của nó, mà vì chiếc hộp được đặt ngay trung tâm giữa những món báu vật, bên dưới lót một tấm lụa đỏ thêu hoa văn. Trong khi các bảo vật khác đều phủ đầy bụi, thì chiếc hộp này lại sạch sẽ không tì vết. Có thể thấy chủ nhân rất yêu quý chiếc hộp này. Chàng vươn tay cẩn thận nhấc lên, mở ra. Bên trong lụa vàng óng ánh là một lọn tóc đen dài, được buộc lại bằng một dải lụa đỏ. Khi tay chàng chạm nhẹ vào, lập tức nhận ra đây là tóc của một nữ tử, bởi sự mềm mại của sợi tóc. Chàng tiếp tục thăm dò, phát hiện chiếc hộp còn có một ngăn bí mật. Bên dưới lớp lụa vàng là một tờ giấy mỏng, đã ngả màu theo thời gian. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương