“Đa tạ Thái hậu quan tâm, Vân Hoa chỉ bị trầy xước ngoài da, lúc này rất tự trách. May mắn không làm tổn thương đến thiên kim chi thể của công chúa.

Tự trách? Nàng ta làm sao có thể tự trách? Chính mình vụng về làm đổ chân đèn lại còn đổ lỗi cho người khác! Công chúa Vĩnh Ninh bĩu môi, không phục. Phản ứng của nàng rơi vào mắt Thái hậu, khí sắc trên người bà đột nhiên thay đổi, khiến mọi người xung quanh lập tức nhận ra.

Một ma ma tiến lên dâng hai cây trâm khổng tước. Thái hậu thậm chí không liếc nhìn, chỉ lạnh nhạt ra lệnh: “Mang đến cho tiểu thư nhà họ Liễu.

Bà không phải không muốn nghe công chúa Vĩnh Ninh giải thích, mà bởi chuyện như vậy đã không phải lần một lần hai. Tính cách của công chúa Vĩnh Ninh, cả hoàng cung này ai mà không biết? Nàng vốn quen gây họa, cho dù hôm nay thực sự là lỗi của Liễu Vân Hoa, trong mắt người ngoài ít nhiều cũng sẽ dính líu đến công chúa Vĩnh Ninh.

“Hoàng tổ mẫu… Công chúa Vĩnh Ninh gấp gáp lên tiếng, ý của hoàng tổ mẫu là không định phạt Liễu Vân Hoa sao?