Nghe đến đây, Lục Thanh cuối cùng cũng hiểu vì sao Lục Thiên Như đột nhiên xin nghỉ, những ngày này cô ta định đóng cửa ở nhà luyện đàn.

Thì ra là vì cuộc thi piano lần này.

Những người trong lớp vẫn tiếp tục bàn tán.

“Lời mời tham gia thi đấu? Vậy có nghĩa là thứ Hai tuần sau Lục Thiên Như sẽ đi thi sao? Chẳng phải cô ta sẽ được trực tiếp nhận lời chỉ dạy từ bậc thầy Osborn ư?!

“Đúng vậy, dù sao cô ấy cũng là thiên tài piano được công nhận, chắc chắn sẽ nhận được thư mời. Chúng ta dù có học piano cũng không thể so với cô ấy được.

“Hơn nữa, tôi nghe Đường Y Y nói, chỉ cần Lục Thiên Như giành được giải quán quân trong cuộc thi này, thì suất tuyển thẳng đặc biệt của Đại học Bắc Kinh năm nay rất có thể sẽ thuộc về cô ấy.

“Suất tuyển đặc biệt? Ý cậu là chính sách tuyển thẳng dành cho nhân tài đặc biệt của Đại học Bắc Kinh, có thể giảm đến 100 điểm sao?

“Đúng vậy… Thật đáng ghen tị. Giảm tận 100 điểm lận, thế chẳng phải muốn vào là vào sao? Bọn mình thì chẳng có cơ hội này.

“Ai cũng vậy thôi. Dù sao đây cũng là cuộc thi cấp quốc gia, được trình diễn trước toàn thế giới, mà trong cả trường Thịnh Cảnh chúng ta, cũng chỉ có mỗi Lục Thiên Như mới có cơ hội này.

Ngay sau khi người đó nói xong, điện thoại của Lục Thanh bỗng rung lên một cái.

Cô cầm lên xem, là một tin nhắn từ số lạ.

[Chào cô Lục Thanh, tôi là một trong những người phụ trách tổ chức Cuộc thi Piano Toàn quốc Trung Quốc lần thứ bảy. Sau khi xem được video biểu diễn piano của cô trên mạng, tôi xin đại diện ban tổ chức gửi lời mời cô tham gia cuộc thi năm nay.]

[Thông tin về thời gian, địa điểm, quy trình thi đấu cùng thư mời chính thức đều có trong đường link bên dưới. Nếu cô có ý định tham gia, vui lòng điền thông tin cá nhân vào đường link. Xin chân thành cảm ơn.]

Nhìn tin nhắn, Lục Thanh hơi sững lại.

Xem video trên mạng? Vậy không biết ban tổ chức làm sao lại biết được số điện thoại của cô.

Nếu chỉ là một cuộc thi piano bình thường, cô cũng chẳng hứng thú tham gia. Nhưng vừa rồi nghe nói Osborn sẽ là giám khảo lần này…

Lục Thanh biết Osborn luôn mong muốn được nghe cô biểu diễn trực tiếp, nếu tham gia cuộc thi thì cũng xem như giúp ông ấy thỏa nguyện.

Vậy nên cô tiện tay điền thông tin đăng ký rồi gửi đi.

Trong giờ học, Lục Thanh vẫn cứ ngủ như thường lệ.

Mấy môn học của con người đối với cô mà nói thực sự quá nhàm chán, những bài toán mà giáo viên giảng giải cật lực, lọt vào mắt cô chỉ đơn giản như toán tiểu học.

Cuối cùng cũng chịu đựng đến lúc tan học, Lục Thanh đi vào nhà vệ sinh, nhưng vừa bước ra ngoài lại bị Phó Trầm chặn đường.

Nhìn lên thấy rõ là Phó Trầm, nếu không phải vì không muốn lấy mạnh hiếp yếu, Lục Thanh thực sự rất muốn đấm cho hắn một cú.

Người này rốt cuộc đi học hay là làm bảo vệ trước nhà vệ sinh thế?

Sao cứ suốt ngày chặn cô ở cửa nhà vệ sinh vậy?

“À… Tôi có chuyện muốn nói với cậu.

Phó Trầm ngập ngừng mở miệng, ánh mắt rơi xuống bàn tay phải đang bị băng bó của Lục Thanh, sắc mặt có chút không tự nhiên.

“Nói.

Lục Thanh thốt ra một chữ, vẻ mặt vô cảm.

Trên khuôn mặt cô gái này gần như khắc rõ hai chữ “lạnh nhạt, nhưng lần này Phó Trầm lại không hề tức giận.

Một tuần trước, hắn chưa từng nghĩ rằng một đứa con riêng đến từ nông thôn như cô lại không chỉ có ngoại hình xinh đẹp, thành tích học tập xuất sắc, mà còn là đồ đệ cuối cùng của thần y Phùng Quốc Lâm.

Ban đầu, hắn cảm thấy ông nội mình quá hồ đồ khi nhất quyết muốn hắn đính hôn với một cô con riêng chẳng ra gì như vậy, trong lòng vốn khinh thường Lục Thanh.

Nhưng bây giờ suy nghĩ của hắn hoàn toàn thay đổi.

Tuy xuất thân của cô không xứng, nhưng xét về nhan sắc, trí tuệ và tài năng, cũng xem như tạm miễn cưỡng xứng với hắn.

Đặc biệt là chuyện xảy ra hôm qua khi Lục Thiên Như làm loạn trong buổi phát sóng trực tiếp toàn mạng—thực sự quá mất mặt, đến mức hắn cũng cảm thấy bản thân bị kéo xuống theo.

Mặc dù sau đó dư luận trên mạng đã xoay chiều, nhưng mỗi khi nghĩ lại, hắn vẫn có cảm giác như bị ai đó tát thẳng vào mặt.

Phó Trầm không khỏi nghĩ, nếu người bên cạnh hắn là Lục Thanh, thì hôm qua hắn chắc chắn đã nở mày nở mặt biết bao, thậm chí còn có thể kết nối quan hệ với thị trưởng Lâm.

Càng nghĩ, hắn càng cảm thấy cần phải tìm cách hàn gắn quan hệ với Lục Thanh.

Dù hiện tại hắn đang ở bên Lục Thiên Như, nhưng nếu sau này chia tay, cũng có thể cho Lục Thanh một cơ hội.

“Tôi tìm cậu là muốn nói… xin lỗi.

Phó Trầm lúng túng mở miệng, dường như rất ít khi chủ động xin lỗi người khác, giọng điệu có phần gượng gạo.

“Là lỗi của tôi khi hôm qua chưa làm rõ tình hình mà đã đẩy cậu, khiến cậu bị thương.

“Ồ.

Lục Thanh đáp một tiếng, sau đó liền xoay người định rời đi.

Nhưng vừa quay lưng, cổ tay cô đã bất ngờ bị Phó Trầm túm lấy.

“Chờ đã! Cậu định cứ thế mà đi sao? Tôi còn chưa nói xong!

Lục Thanh lập tức nhíu mày, lạnh lùng hất tay hắn ra:

“Cậu chẳng phải đến để xin lỗi sao? Xin lỗi xong rồi còn muốn nói gì nữa?

“Tôi xin lỗi xong, chẳng lẽ cậu không nên nói gì với tôi à?

Phó Trầm trừng mắt nhìn cô, như thể không thể tin được việc cô dám quay lưng bỏ đi ngay sau khi hắn chủ động bắt chuyện.

Giọng điệu của Lục Thanh càng lạnh hơn:

“Tôi không phải đã ‘ồ’ rồi sao? ‘Ồ’ nghĩa là tôi biết rồi, cậu còn muốn tôi nói gì nữa?

“Cậu…

Phó Trầm bị nghẹn họng, không nói nên lời.

Cả ngôi trường này, có biết bao nữ sinh nằm mơ cũng muốn được hắn chủ động bắt chuyện, vậy mà Lục Thanh lại dám thờ ơ với hắn thế này sao?

Hay là cô đang cố tình chơi trò lạt mềm buộc chặt, muốn thu hút sự chú ý của hắn?

Hắn còn định dây dưa tiếp thì bỗng nghe thấy một giọng nói giận dữ vang lên từ đằng xa:

“Phó Trầm!! Mẹ kiếp, buông em gái tao ra ngay!!

Phó Trầm còn chưa kịp phản ứng, thì y như hôm qua trong phòng của ông cụ Phó, hắn lại bất ngờ bị Lục Du Dã lao đến đấm cho một cú.

Hôm qua đánh bên phải, hôm nay lại đánh bên trái.

Thế này thì vừa khéo—cân đối hai bên luôn rồi.

Ngay giây tiếp theo, Lục Thanh đã bị Lục Du Dã kéo vào trong lòng, nâng mặt cô lên kiểm tra, lo lắng hỏi:

“Thế nào rồi, Thanh Thanh? Tên Phó Trầm này lại làm gì em nữa không?

“Lục Du Dã, cậu bị điên à?!

Phó Trầm hôm qua đã ăn một cú đấm, trong lòng đã đầy tức giận, kết quả hôm nay lại ăn thêm một cú nữa, tức đến mức suýt nổ tung.

Vừa chửi, hắn vừa xông lên, lập tức lao vào đánh nhau với Lục Du Dã.

Lục Du Dã vốn dĩ đã là “trùm” của trường Thịnh Cảnh, đẹp trai thì đẹp trai thật đấy, nhưng tính khí cũng tệ đến mức đáng sợ, nhìn ai không vừa mắt là ra tay luôn.

Mà nói đến đánh nhau, hắn đương nhiên hơn hẳn Phó Trầm đến cả mấy bậc.

Nghe thấy có đánh nhau, học sinh xung quanh lập tức kéo đến xem náo nhiệt.

Ban đầu ai cũng nghĩ đây sẽ là một trận đấu ngang tài ngang sức, nhưng khi đến nơi thì lại thấy…

Lục Du Dã đang một chiều đè đầu đánh Phó Trầm.

Không biết ai đã nhanh chân chạy đi báo với thầy giám thị, chẳng bao lâu sau, thầy giám thị bụng phệ thở hổn hển chạy tới, hét lên:

“Dừng lại! Đừng đánh nữa!!

Nhìn hai cậu thiếu gia nhà họ Phó và họ Lục đang đánh nhau, thầy giám thị chỉ cảm thấy đau đầu vô cùng.

Hai nhà này đều không thể đắc tội nổi, rốt cuộc phải xử lý thế nào đây?!

Thấy giáo viên đã tới, Lục Thanh đành tiến lên ngăn Lục Du Dã lại:

“Anh, đừng đánh nữa.

Vừa thấy Lục Thanh đến gần, Lục Du Dã sợ không cẩn thận làm cô bị thương, liền lập tức thu tay lại, nắm đấm dừng ngay giữa không trung.

Không ngờ lúc này, Phó Trầm vì quá tức giận, mắt đỏ bừng lên, liền nhân cơ hội vung mạnh nắm đấm phải, trực tiếp nhắm vào Lục Du Dã đang nhìn sang Lục Thanh.

Nhưng cú đấm ấy còn chưa kịp giáng xuống…

Phó Trầm thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì xảy ra, chỉ thấy nắm đấm mà hắn dồn toàn lực tung ra bỗng bị một bàn tay nhỏ bé nhưng mạnh mẽ chộp lấy—Lục Thanh đã tóm gọn nắm đấm của hắn ngay giữa không trung!

Lực tay cô gái quá lớn, hắn hoàn toàn không thể động đậy dù chỉ một chút, thậm chí đến cả rút tay về cũng không làm được!

Mắt Phó Trầm mở to kinh hãi, hoảng sợ nhìn về phía cô gái trước mặt.

Lục Thanh lạnh lùng nói, giọng điệu vô cùng băng giá, tay trái dần siết chặt hơn, khiến gân xanh trên tay Phó Trầm hiện rõ.

“Tôi đã nói là đừng đánh nữa… Cậu không nghe thấy sao?