Lục Thanh cùng Lục Cảnh Ngôn và Lục Du Dã ăn tối xong trở về nhà đã là 10 giờ tối.

Hắc Đậu – chú mèo nhỏ của cô – đang cuộn tròn trong chăn ngủ. Nghe tiếng cửa mở, nó lập tức mở mắt.

Vốn dĩ còn lười biếng, nhưng lúc này lại nhanh nhẹn nhảy ngay trước mặt cô gái, kêu lên một tiếng “meo” đáng yêu.

Hắc Đậu quen với việc mỗi lần Lục Thanh về nhà, nó sẽ được cô xoa đầu, hưởng thụ đến mức nheo mắt lại, rồi thè chiếc lưỡi nhỏ đỏ tươi liếm lòng bàn tay cô.

Thế nhưng hôm nay, bàn tay phải của Lục Thanh bị thương, quấn đầy băng gạc.

Hắc Đậu không dám chạm vào, sợ lỡ tay làm đau cô.

Đôi mắt tròn xoe như hai viên ngọc lục bảo ánh lên vẻ tủi thân, như đang oán trách vì chủ nhân của nó bị con người làm tổn thương.

“Chỉ là vết thương nhỏ, không đau đâu.

Giọng điệu Lục Thanh nhẹ nhàng, cô dùng tay trái vuốt ve Hắc Đậu để an ủi.

Ngay sau đó, tiếng chuông báo tin nhắn vang lên.

[Về đến nhà chưa?]

Là tin nhắn của Lệ Mục Trầm. Thời gian gửi đến thật vừa vặn.

[Đến rồi, em vừa vào phòng.] Lục Thanh nghĩ một lúc, rồi nhắn thêm một câu:

[Sáng nay anh bảo muốn hôn em để thưởng cho việc em ngoan, thế mà cả ngày hôm nay đến cơ hội nắm tay cũng không có.]

Buổi trưa khi ăn cơm và cả buổi chiều ở nhà họ Phó, lúc nào cũng có người khác xung quanh. Sau đó, từ nhà họ Phó về, cô lại đi cùng Lục Cảnh Ngôn và những người khác về nhà.

Đừng nói đến việc thân mật với Lệ Mục Trầm, ngay cả vài câu nói riêng cô cũng không có cơ hội trao đổi với anh.

[Tối nay trăng đẹp lắm.]

Lệ Mục Trầm đột nhiên nhắn một câu như vậy.

Lục Thanh theo phản xạ nhắn lại: [Gì cơ?]

[Ý anh là, anh rất nhớ em.]

[Anh đang ở bên ngoài nhà em, em có tiện ra gặp anh một lát không?]

Lệ Mục Trầm trước giờ luôn tỏ ra điềm tĩnh và kiềm chế trước mặt cô.

Lục Thanh không biết anh đã đợi ngoài nhà mình bao lâu.

Nhưng dù anh có rất muốn gặp cô, cũng chỉ hỏi xem cô có tiện ra ngoài hay không, chứ không ép buộc cô phải ra gặp.

Lệ Mục Trầm trong mắt người ngoài luôn là người cao cao tại thượng, uy nghiêm không cần tức giận cũng khiến người khác nể sợ. Nhưng trước mặt cô, anh luôn đặt cảm nhận của cô lên hàng đầu.

[Anh cả em đang ở phòng khách, em ra ngoài sẽ phải giải thích với anh ấy.]

Trong xe, khi đọc được tin nhắn của Lục Thanh, ánh mắt của Lệ Mục Trầm thoáng qua một tia u ám.

Cô không tiện ra ngoài.

Ngay sau đó, Lục Thanh lại gửi thêm một tin nhắn:

[Nhưng anh có thể lái xe ra phía sau biệt thự.]

[Em ở tầng một, anh vào phòng em từ cửa sổ, em sẽ chờ anh ở đó.]

Thấy tin nhắn, động tác của Lệ Mục Trầm khựng lại.

“Thế nào rồi, thưa sếp? Cô Lục về nhà chưa?

Từ ghế lái, Trần An không nhịn được xoa vai mình, vốn đã đau nhức sau một tiếng chờ đợi:

“Chúng ta đã ở đây cả tiếng rồi đấy.

“Về rồi. Lệ Mục Trầm đáp.

“Thế cô ấy ra gặp anh chứ? Trần An nghe vậy, lập tức hỏi.

“…Cô ấy không ra gặp tôi, Lệ Mục Trầm ngước mắt lên, “Tôi sẽ vào gặp cô ấy.

Trần An chưa bao giờ ngờ tới rằng, một trợ lý cấp cao như anh, có ngày phải theo ông chủ của mình trèo cửa sổ nhà người khác vào lúc hơn 10 giờ đêm.

Mà điều đáng nói hơn cả là Lệ tổng – người thừa kế duy nhất của tập đoàn Lệ thị, nhân vật đứng trên đỉnh cao quyền lực và tài chính ở Giang Thành – giờ lại phải trèo cửa sổ để gặp cô gái mình thích.

Thật sự là…

Trần An cảm thấy bất lực.

Tiểu thư nói trèo cửa sổ thì ông chủ thực sự trèo.

Trước đây, Trần An đã nghĩ rằng việc ông chủ dùng hình chụp lén góc nghiêng của cô gái nhỏ làm hình nền điện thoại cả ngày là đủ “lậm tình rồi. Nhưng giờ thì đúng là mới chỉ là khởi đầu.

Hiện tại, Lệ tổng trông chẳng khác nào một người đang lén lút đi vụng trộm.

Thậm chí Trần An còn lo lắng rằng biệt thự nhà họ Lục có hệ thống báo động, một lát nữa cả hai sẽ bị bắt tại trận.

Nhưng điều Trần An lo ngại đã không xảy ra.

Khi xe chạy vòng ra phía sau biệt thự nhà họ Lục, từ xa, họ đã thấy cô gái nhỏ đứng trước cửa sổ, vẫy tay ra hiệu.

Khi Lệ Mục Trầm đi đến gần cửa sổ, Trần An quay sang hỏi trước mặt Lục Thanh:

“Lệ tổng, tôi đứng ngoài chờ ngài ra, hay là…

Lệ Mục Trầm chưa kịp trả lời, Lục Thanh đã đáp thay.

Cô cười tươi, đôi mắt cong cong:

“Trợ lý Trần, anh về nghỉ ngơi trước đi. Sáng mai quay lại đón người là được.

Ý này là bảo Lệ tổng sẽ ngủ lại đây?!

Trần An biết rõ rằng, cho dù Lệ Mục Trầm có ngủ chung một giường với cô gái nhỏ, anh cũng sẽ không làm gì cô ấy.

Nhưng điều đó khiến anh cảm thấy thật kỳ lạ.

Anh đã làm trợ lý cho Lệ Mục Trầm nhiều năm, và ai cũng ghen tị với việc Lệ tổng sinh ra đã ngậm thìa vàng, tuổi còn trẻ đã trở thành người đứng đầu không thể bàn cãi ở Giang Thành.

Chỉ có anh mới hiểu Lệ Mục Trầm đã cô độc thế nào suốt những năm qua.

Khi mới 15 tuổi, cha mẹ anh qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi. Chỉ có mình anh may mắn sống sót nhờ được mẹ che chắn, nhưng lại phải tận mắt chứng kiến cảnh tượng cha mẹ mình chết thảm, máu thịt be bét.

Một cậu thiếu niên chưa thành niên đã phải đơn độc đối mặt với đế chế kinh doanh khổng lồ mà cha mẹ để lại, trong khi những người chú đầy mưu mô trong gia tộc luôn dòm ngó, áp lực ấy có thể tưởng tượng được.

Hơn nữa, từ khi sinh ra, anh đã mang mệnh “thiên sát cô tinh. Những người có thể chất yếu khi tiếp xúc gần với anh thường bị phản ứng ngược, nên suốt hơn chục năm qua, anh chưa từng dễ dàng đến gần ai.

Trong mắt người ngoài, Lệ Mục Trầm luôn là người điềm tĩnh, vui buồn không lộ ra ngoài, khí chất lạnh lùng khiến người khác không dám lại gần. Nhưng ít ai biết rằng, lý do anh giữ khoảng cách với mọi người thực ra là sợ làm tổn thương họ.

Trần An có lẽ là người hiểu Lệ Mục Trầm nhất trên đời.

Anh biết, bất kể trong mắt thế giới, Lệ Mục Trầm có xuất thân và ngoại hình ưu tú đến đâu, thực tế anh luôn mang trong mình nỗi cô đơn sâu sắc.

Tận sâu trong tâm hồn, anh luôn tự trách mình là nguyên nhân khiến cha mẹ qua đời, đổ mọi lỗi lầm lên chính bản thân.

Nhưng anh đã quen với việc kìm nén, giữ kín tất cả cảm xúc, không bao giờ để lộ nỗi đau của mình trước mặt người khác.

Thậm chí, Trần An còn biết, ở tuổi 25, Lệ Mục Trầm đã sớm chấp nhận việc sẽ sống một cuộc đời cô độc đến cuối đời.

Anh cảm thấy bản thân mình không xứng đáng có được tình thân hay tình bạn – chứ đừng nói đến tình yêu.

Nhưng sự xuất hiện của cô gái nhỏ trước mắt anh giống như một tia sáng, đột ngột thắp lên ánh sáng rực rỡ trong thế giới u tối của Lệ Mục Trầm.

Cô gái nhỏ ấy thông minh, xuất sắc, dũng cảm và nhân hậu. Cô có thể khiến anh đứng dậy đi lại chỉ với hai mũi kim, cũng có thể ngay lập tức phát hiện ra chất độc ẩn trong gối của anh.

Cô vừa khiêm tốn lại vừa bí ẩn. Ví dụ như lần ở nhà họ Phó, khi vị bác sĩ tên Cao Hợp quỳ xuống gọi cô là sư thúc, Trần An thực sự đã bị sốc.

Cô còn hành xử rất táo bạo, hoàn toàn không e dè trước mặt Lệ Mục Trầm. Không những không bị ảnh hưởng bởi khí tức đáng sợ của anh, cô còn luôn chủ động tiến gần hơn.

Đây là lần đầu tiên có một người như vậy xuất hiện bên cạnh Lệ Mục Trầm.

Giữa họ như thể sinh ra để dành cho nhau, thu hút lẫn nhau.

Cảm giác hòa hợp từ sâu thẳm tâm hồn ấy không phụ thuộc vào thời gian, địa điểm hay hoàn cảnh gặp gỡ. Tất cả như được sắp đặt hoàn hảo, cứ như thế nên là vậy.

Điều đó khiến Trần An cảm thấy kỳ diệu.

Khi sắp đến xe, Trần An không kìm được mà ngoảnh lại nhìn.

Lệ Mục Trầm đã vào phòng.

Cô gái nhỏ hoàn toàn nép mình trong vòng tay anh, cánh tay mảnh mai vòng qua ôm chặt lấy vòng eo thon gọn của anh, như thể đang ngửi lấy mùi hương trên người anh.

Người đàn ông siết chặt vòng tay, ôm cô vào lòng. Anh cúi xuống, khẽ hôn lên mái tóc của cô, ánh mắt và nét mặt dịu dàng đến mức như muốn tràn ra ngoài.

Ánh trăng trong trẻo rọi qua cửa sổ, phủ lên mọi thứ một lớp ánh sáng mờ ảo.

Trần An ngẩng đầu nhìn, phát hiện tối nay ánh trăng quả thật rất đẹp.