Lục Thanh trở về lớp học, ngồi xuống góc cuối lớp. Hầu như cả lớp đều đang lén nhìn cô. Ngay cả khi giáo viên đã vào lớp, vẫn có rất ít người chú ý đến bài giảng, phần lớn đều đang nghịch điện thoại dưới gầm bàn. Lục Thiên Như không quay lại lớp, không biết đã chạy đi đâu. Có lẽ sau chuyện vừa xảy ra, cô ta không còn mặt mũi để trở về. Phó Trầm cũng không quay lại. Lục Thanh không quan tâm đến ánh mắt của những người khác, chỉ hơi nhíu mày, mở điện thoại lên tìm diễn đàn trường Thịnh Cảnh. Lúc nãy Phó Trầm có nhắc đến đoạn video trên diễn đàn, cô không biết đoạn video nào liên quan đến mình đã bị phát tán ở đó. Sau khi xem xong hai đoạn video từ camera giám sát, Lục Thanh ngẩng đầu, nhìn về phía chàng trai bên cạnh mình, người đang cúi đầu đọc sách. “…Hai đoạn video này, là cậu hack hệ thống của Thịnh Cảnh để lấy giúp tôi sao? Lục Thanh hỏi. Hách Dự hơi sững người, không ngờ cô lại dễ dàng đoán ra như vậy. Ánh mắt cậu khẽ dao động nhưng không phủ nhận. “Hôm đó tôi hỏi lĩnh vực của cậu là gì, cậu còn chưa kịp trả lời. Giờ xem ra chắc là máy tính rồi. “Hệ thống của Thịnh Cảnh không phải ai cũng dễ dàng hack vào, huống hồ là trong thời gian ngắn như vậy. Hách Dự khựng lại, rồi khẽ nói: “...Mấy người đó nói chuyện khó nghe quá. Lục Thanh nhìn cậu một cái: “Thật ra tôi không để ý họ nói gì, nhưng vẫn rất cảm ơn cậu đã giúp. “Ân tình này tôi ghi nhận. Sau này nếu cần tôi giúp gì, cứ nói. “Cậu cũng là thành viên của K.A đúng không? Hách Dự ngập ngừng hỏi câu mà cậu luôn muốn biết. “Mật danh và lĩnh vực của cậu là gì? Lục Thanh không định giấu: “Nếu là mật danh, tôi là “Rose“. Còn về lĩnh vực… Thấy cô ngập ngừng, Hách Dự nói thêm: “Nếu không tiện thì không cần trả lời. Không phải là không tiện, mà vì cô có quá nhiều lĩnh vực. Nghĩ vậy, Lục Thanh chọn đại một cái: “Tôi là piano. Nghe vậy, Hách Dự nhớ lại màn biểu diễn piano của Lục Thanh trong buổi dạ tiệc vừa rồi. Trên sân khấu, cô rực rỡ như một ngôi sao sáng, đôi tay thon dài trắng muốt uyển chuyển lướt trên những phím đàn đen trắng, dẫn dắt khán giả vào thế giới âm nhạc mà cô vẽ nên. Quả đúng là vậy. Nỗ lực có thể khiến một người chơi thành thạo một bản nhạc, nhưng chỉ có thiên tài mới thoát khỏi khuôn khổ của bản nhạc và âm nốt để thổi hồn vào nó. Sau khi trò chuyện với Hách Dự, Lục Thanh thoát ra khỏi diễn đàn, trở lại màn hình chính của điện thoại. Cô phát hiện WeChat có đến mấy chục tin nhắn chưa đọc. Đầu tiên là tin nhắn từ Lục Du Dã. Anh một mình gửi cả chục tin liên tiếp: [!!! Anh chỉ vừa chợp mắt một lát trong giờ nghỉ mà đã xảy ra chuyện gì thế này??] [Phu nhân thị trưởng đến tận trường cảm ơn? Thiên Như mạo danh bị vạch trần tại chỗ?? Chuyện gì đang xảy ra vậy??] [Khi nào em lại cứu người trên đường? Em lao ra như vậy muốn dọa anh chết à! Video đó làm tim anh ngừng đập luôn đấy! Lỡ em gặp chuyện thì sao hả?!] [Em chỉ thi trong 40 phút?!! Tất cả các câu đều đạt điểm tối đa?!! Còn giỏi hơn cả Du Minh hồi đó!! Chờ nó về anh nhất định phải khoe!] [Aaaaa! Không hổ danh là em gái bảo bối của anh! Sao em lại xuất sắc thế chứ! Trưa nay qua đây để anh xoa đầu một cái! Tối dẫn em đi ăn kem nhé?] [Nhưng không được học cùng lớp với em thì đau khổ quá. Không được, tháng này anh sẽ không chơi game nữa, kỳ thi tháng này anh phải thi vào lớp A để ở cạnh em, lời này anh nói ra thì chắc chắn sẽ làm!] [Sao giờ vẫn chưa hết tiết!! Một tiết học sao dài thế này?? Sao trước đây anh ngủ một giấc là đã tan học rồi?] [À đúng rồi, anh hai hỏi anh xin WeChat của em. Anh đã kể với anh ấy về em mấy lần rồi. Nếu anh ấy kết bạn, nhớ chấp nhận nhé.] Câu “Ngủ dậy một giấc mà thế giới thay đổi hết cả rồi” chắc hẳn là để dành riêng cho Lục Du Dã lúc này. Lục Thanh đọc những tin nhắn mà qua màn hình cũng cảm nhận được sự ngơ ngác xen lẫn phấn khích của anh. Những dòng tin nhắn ngốc nghếch ấy khiến khóe môi cô không kìm được mà khẽ cong lên. Có một người anh trai cuồng em gái như vậy, hình như cũng khá dễ thương. Thế nên, Lục Thanh đáp lại: [Dù sao cũng chỉ là mấy chuyện linh tinh thôi, không quan trọng. Trưa nay em có hẹn ăn cơm với người ta rồi, anh về nhà trước nhé.] Ở lớp E. Sau khi gửi xong một loạt tin nhắn, Lục Du Dã cứ nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, trung bình năm giây lại kiểm tra một lần xem có tin nhắn mới không. Sao thế này, đã mười phút rồi mà. Sao em gái vẫn chưa trả lời? Hay điện thoại mình bị hỏng rồi? Lục Du Dã lật qua lật lại kiểm tra điện thoại mấy lần, nghi ngờ điện thoại bị lỗi, thì cuối cùng cũng thấy thông báo tin nhắn mới. Nhưng còn chưa kịp vui mừng, anh đã thấy tin nhắn của Lục Thanh: “Trưa nay em có hẹn ăn cơm với người ta rồi.” Có hẹn ăn cơm!! Lục Thanh mới đến Giang Thành, chắc cũng chưa quen biết nhiều người. Vậy cô hẹn ăn cơm với ai? Là bạn mới trong lớp sao? Nam hay nữ? Nếu là nam, có khi nào người đó có ý với cô và chủ động hẹn không? Trong đầu Lục Du Dã lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo. Không được. Em gái anh đáng yêu như vậy, nếu người kia có ý đồ với cô, thừa cơ ăn cơm để động tay động chân thì sao? Nhưng anh cũng không thể nói thẳng với Lục Thanh là không cho cô đi ăn với người khác, như vậy sẽ khiến cô cảm thấy anh quá kiểm soát, mà em gái cũng cần có tự do xã giao. Nghĩ tới nghĩ lui, Lục Du Dã quyết định tạm thời đồng ý. Nhưng trưa nay, anh sẽ bí mật theo dõi, nếu người hẹn với Lục Thanh không phải người tốt thì anh sẽ lập tức can thiệp. Lục Thanh hoàn toàn không biết chỉ với một câu “Trưa nay em có hẹn ăn cơm”, ở bên kia, Lục Du Dã đã tưởng tượng ra viễn cảnh cô bị chuốc say rồi bị đưa vào khách sạn. Cô tiếp tục mở tin nhắn của Lệ Mục Trầm. So với Lục Du Dã với đầy những dấu chấm than, người đàn ông trưởng thành hơn hẳn nói chuyện đúng là điềm đạm hơn nhiều. [Trần An cho anh xem lại đoạn phát trực tiếp. Chuyện cứu người trên đường là chuyện xảy ra chiều hôm qua?] [Sau này khi đưa em về nhà, anh sẽ đi cùng em.] [Mặc dù tình huống rất nguy cấp, nhưng sau này đừng làm những việc nguy hiểm như vậy nữa.] [Anh lo lắng.] Chỉ ba từ ngắn gọn ở cuối câu, nhưng Lục Thanh dường như có thể hình dung được dáng vẻ của người đàn ông đang ngồi trong văn phòng, chăm chú nhìn vào màn hình video. Gương mặt lạnh lùng, sâu lắng, nhưng hàng lông mày lại nhíu chặt, khiến người ta không kiềm được muốn đưa ngón tay lên xoa dịu cho anh. Cô bỗng cảm thấy hơi nhớ anh. [Được, sau này em sẽ không làm vậy nữa.] Lục Thanh gõ thêm vài chữ: [Em nhớ anh.] Ngay lập tức, Lệ Mục Trầm trả lời: [Sắp được gặp rồi,] rồi thêm một câu: […Anh cũng nhớ em.] Trần An, đứng bên cạnh nhìn ông chủ mình ngồi trước bàn làm việc, chăm chăm nhìn vào màn hình điện thoại với ánh mắt dịu dàng gần như tràn ra ngoài, chẳng cần nghĩ cũng biết anh đang nhắn tin với ai. WeChat của Lục Thanh vừa mới đăng ký vài ngày, danh bạ cũng chỉ có ba người: Lục Cảnh Ngôn, Lục Du Dã, và Lệ Mục Trầm. Bây giờ, có thêm mấy lời mời kết bạn mới. Ba người đã gửi lời mời. Lục Thanh lần lượt mở xem: Người đầu tiên có ảnh đại diện là một phụ nữ, lời xác nhận ghi: [Chào Lục Thanh, tôi là Phương Hồng, mẹ của Tiểu Nghiên.] Người thứ hai có ảnh đại diện là một nhân vật anime, lời xác nhận ghi: [Chào Thanh Thanh, em gái đáng yêu ~] Người thứ ba không có ảnh đại diện, lời xác nhận cũng để trống. Nhớ lại việc Lục Du Dã vừa nói, anh hai muốn thêm cô vào WeChat, Lục Thanh đoán người thứ hai chính là Lục Tư Nghiêm. Cô nhanh chóng chấp nhận hai lời mời đầu tiên, còn người thứ ba thì thẳng thừng từ chối. “Người kỳ quặc gì đây, nhìn như biến thái vậy.” Tại quán cà phê gần trường Thịnh Cảnh. Phương Hồng nhìn vào điện thoại, vui vẻ nói: “A, Thanh Thanh đã chấp nhận yêu cầu kết bạn của tôi rồi.” Tiểu Nghiên, đang ngoan ngoãn uống nước trái cây chờ chị tan học, nghe vậy thì mắt sáng lên, liền kéo tay Phương Hồng đòi xem ngay. “Cũng đã chấp nhận của tôi rồi,“ Lâm Nhất nhìn vào điện thoại, tùy tiện hỏi: “Còn cậu thì sao, Tư Nghiêm? Đã được chấp nhận chưa?” Lục Tư Nghiêm mở WeChat kiểm tra, chỉ thấy hiện lên thông báo: [Xin lỗi, yêu cầu kết bạn của bạn đã bị từ chối.] Lục Tư Nghiêm: “…”