Ban đầu, khi mơ hồ nghe thấy giọng nói quen thuộc, Lục Thanh còn tưởng mình đang nằm mơ. Nhưng rất nhanh cô liền nhận ra, đây không phải là mơ. Hương trầm quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, hơi ấm áp sát vào cơ thể, cùng với cảm giác khi môi anh lướt nhẹ trên làn da cô, tất cả đều vô cùng chân thật. Giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên bên tai, hơi thở ấm áp khiến vành tai cô dần nóng bừng, tê dại. “Sao anh lại... ở đây? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương